Giáo Phận Vinh Online http://www.giaophanvinh.net

Chúa nhật X Thường niên A
12.06.2008

Các ứng viên không mong đợi
(Lm. Mark Link)

Douglas Hyde là chủ bút của tờ "The Communist Daily Worker" ở Anh Quốc trước khi ông tìm thấy Chúa Giêsu và trở nên một tông đồ nhiệt thành của Kitô Giáo.

Piri Thomas là một tay buôn bán ma túy, trộm cướp, và có ý định giết người trước khi tìm thấy Chúa Giêsu trong nhà tù và trở nên một tông đồ nhiệt thành của Kitô Giáo.

John Newton là một người buôn nô lệ trước khi tìm thấy Chúa Giêsu, sau đó ông trở nên một mục sư, và đã sáng tác nhiều bài thánh ca lừng danh tỉ như bài Amazing Grace.

Phaolô ở Tarsus bách hại Kitô Hữu trước khi tìm thấy Chúa Giêsu trên đường đi Damascus và trở nên một tông đồ vĩ đại của Kitô Giáo mà thế giới chưa từng có.

Trong bốn tấm gương nói trên đều có một điểm chung. Đó là các người này thật khó có thể là một ứng viên được Chúa Giêsu mời gọi để đóng một vai trò quan trọng trong việc loan truyền Nước Thiên Chúa ở trần gian.

Bài phúc âm hôm nay cho thấy tấm gương của một người như vậy. Đó là Mátthêu, người thu thuế.

Để hiểu tại sao người thu thuế khó có thể là một ứng viên được mong đợi để trở nên tông đồ, chúng ta cần biết một vài điều về họ.

Người thu thuế là người Do Thái làm việc cho đế quốc La Mã. Họ giành được quyền thu thuế tương tự như ngày nay người gác cửa các khách sạn sang trọng kiếm được việc làm: họ trả giá công việc. Một khi được giao cho, nó tùy thuộc vào họ để kiếm lại số tiền đầu tư cũng như để sinh lợi.

Ngày xưa có đủ loại thuế khóa. Từ thuế lợi tức cho đến thuế đường xá cũng như thuế để đem loại hàng hóa nào đó từ khu vực này sang khu vực kia.

Bởi vì người thu thuế làm việc cho La Mã nên họ có thể trông nhờ vào sự hợp tác của người La Mã. Thí dụ, người thu thuế và lính La Mã có thể chặn một người trên đường, bắt họ phải rỡ hàng hóa khỏi xe kéo và bắt họ phải nộp bất cứ thuế gì.

Nếu người này không chịu nộp thuế, lính La Mã có thể hành hạ họ. Nếu họ không có tiền nộp thuế, người thu thuế trở nên chủ nợ, cho vay với phân lời cắt cổ.

Tệ hơn nữa, thời xưa không có báo chí, truyền thanh hay truyền hình để phơi bầy sự lạm dụng của hệ thống thuế khóa. Người dân phải chịu đựng.

Một văn sĩ thời xưa hơi chút ngạc nhiên khi tìm thấy có tấm bia để ghi nhớ một người thu thuế lương thiện. Người lương thiện trong nghề này quá hiếm hoi đến độ khi tìm thấy một người như vậy, dân chúng phải dựng tấm bia ghi nhớ!

Người Do Thái còn có lý do thứ hai để khinh miệt người thu thuế. Họ tin rằng chỉ có Thiên Chúa là vua. Nộp thuế cho hoàng đế La Mã là trao cho ông ta những gì đáng thuộc về một mình Thiên Chúa.

Điều này giải thích cho lý do tại sao người thu thuế không được vào hội đường và chỉ đàn đúm với người tội lỗi cũng như những thành phần bất hảo.

Khi Chúa Giêsu gọi ông Mátthêu, một người thu thuế, để trở nên một trong những cộng sự viên thân cận với Người, điều đó thật đáng chú ý.

Đó là một thí dụ nữa cho thấy Chúa Giêsu có thể nhìn xa hơn những gì người ta thấy để trở nên người mà họ sẽ trở thành, nếu họ cố gắng.

Chúa Giêsu nhìn thấy nơi Mátthêu điều mà người khác không thấy.

Và điều này đưa chúng ta đến với chính Mátthêu.

Hiển nhiên ông đã từ bỏ rất nhiều khi chấp nhận lời mời của Chúa Giêsu để đi theo Người và trở nên một trong những cộng sự viên thân cận nhất. Nhưng đổi lại, Mátthêu cũng nhận được rất nhiều.

Ông đã từ bỏ một lối sống thoải mái, có thể biết trước, nhưng đổi lại, ông được một đời sống tràn đầy những bất ngờ và mạo hiểm. Ông từ bỏ một nguồn lợi tức thật dễ dàng, nhưng đổi lại ông được thỏa mãn khi biết rằng ông đang thi hành điều gì đó mà nó sẽ tồn tại và quan trọng. Ông từ bỏ một đời sống mà nó sẽ chấm dứt trong vòng hai mươi năm sắp tới hay lâu hơn, đổi lại ông có được một đời sống không bao giờ cùng.

Sau hết, ông từ bỏ việc thu thuế và đổi lại ông có công việc ghi chép tin mừng vĩ đại mà thế giới chưa từng có cho mọi thế hệ, mọi dân tộc, và mọi quốc gia.

Những người đánh cá ở Galilê không có khả năng viết lách hay sáng tác để các thế hệ tương lai suy nghĩ và cầu nguyện. Ông đã có khả năng đó.

Ngày mà ông Mátthêu từ giã công việc thu thuế và theo Chúa Giêsu là ngày vui mừng, không chỉ cho riêng ông mà còn cho toàn thể nhân loại.

Tất cả những điều này đánh động chúng ta như thế nào ở mức độ thực tế?

Trước hết, nó nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu không luôn luôn chọn người đáng kính và được ưa chuộng nhất để làm cộng tác viên thân cận của Người.

Người thường chọn những người ít mong đợi nhất—tối thiểu trong con mắt chúng ta.

Thứ hai, nó nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu nhìn xa hơn những gì chúng ta thấy để trở nên người mà chúng ta sẽ trở thành.

Chúa không để ý nhiều đến quá khứ của chúng ta mà để ý đến tương lai. Người không để ý đến những gì chúng ta đang có nhưng những gì chúng ta có thể. Người không để ý đến khả năng của chúng ta nhưng lưu ý đến sự sẵn sàng của chúng ta.

Sau cùng, nó nói với chúng ta rằng mỗi một người là một ứng viên được Chúa Giêsu mời gọi để làm việc với Người trong một phương cách đặc biệt để loan truyền Nước Trời ở trần gian. Chúng ta có đáp trả lời mời ấy hay không là một vấn đề khác.

Điều sau đây thì chắc chắn. Nếu chúng ta đáp trả lời mời ấy, chúng ta sẽ phải từ bỏ một số điều, nhưng đổi lại chúng ta cũng sẽ nhận được một số điều. Và những gì chúng ta nhận được sẽ nhiều hơn gấp bội những gì chúng ta từ bỏ. Chính Chúa Giêsu đã hứa điều đó với chúng ta. Người nói với các môn đệ: [Bất cứ ai theo ta] sẽ được gấp trăm lần nhiều hơn và sẽ được sự sống đời đời. Mt 19:29.

Lạy Chúa, Ngài đi đâu? Đi rao giảng lời ở Galilê? Hãy cho con đi với Ngài!

Lạy Chúa, Ngài đi đâu? Đi chữa lành bệnh tật ở vùng biển? Hãy cho con đi với Ngài!

Lạy Chúa, Ngài đi đâu? Đi Canvê để chịu đau khổ và chịu chết? Hãy cho con đi với Ngài!

Lạy Chúa, Ngài đi đâu? Đi vào vĩnh cửu sau khi phục sinh? Hãy cho con đi với Ngài!




URL của bài này::http://www.giaophanvinh.net/modules.php?name=News&op=viewst&sid=2572

© Giáo Phận Vinh Online contact: admin1@giaophanvinh.net