GPVMenu

 Phim Công giáo online 

 Lịch Phụng vụ GP Vinh 

 Giờ lễ tại các nhà thờ 

 Quỹ Học bổng NTT 

 Giấy tờ - Chứng chỉ 

 ĐCV Vinh Thanh 


_READMORE
 Gia đình Web Giáo phận 
Lam Hồng (Đức tin & VH)

Phim Công giáo

Thánh Ca Online

ĐCV Vinh Thanh

Hội dòng MTG Vinh

Quỹ Học Bổng NTT

GĐ Thánh Tâm GP Vinh

Doanh nhân GP Vinh

Giáo xứ Bảo Nham

Giáo xứ Hòa Ninh

Giáo xứ Làng Rào

Giáo xứ Nghi Lộc

Giáo xứ Tân Lộc

Giáo xứ Trung Nghĩa

Sinh viên CG Vinh

CĐ Vinh Hà Nội
 Tra cứu bài viết 
Tháng Mười một 2021
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
 <  > 
 Thống kê truy cập 
 Khách: 14
 Thành viên: 000
 Tổng cộng 014
 Lượt tr.cập 038527434
 Từ điển online 
TỪ ĐIỂN ONLINE

 Bookmark & Share 

website security
 
Diễn đàn Giáo Phận Vinh 28.11.2021
DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH :: Xem chủ đề - Truyện ngắn: Ông già Noel

 Chào mừng bạn đến với diễn đàn GIAOPHANVINH.NET


 Xem bài chưa có ai trả lời 
Đăng ký làm thành viênĐăng ký làm thành viên 

gửi bài mới Trả lời chủ đề này DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH -> Truyện, ký, tiểu thuyết, đoản khúc...
 Bạn đang theo dõi chủ đề ở chuyên mục : Truyện, ký, tiểu thuyết, đoản khúc... 
Người đăng Thông điệp
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 23.12.2008    Tiêu đề: Truyện ngắn: Ông già Noel Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

ÔNG GIÀ NOEL
----------------------------------------
Truyện ngắn của Huỳnh Văn Úc
----------------------------------------


Ông già Nôen không mặc áo cộc tay
Ông già Nôen khoác áo choàng màu đỏ
Khi ông cười với đàn em nhỏ
Râu ông dài một màu trắng bay bay

Đêm muộn rồi sương gió bay bay
Ông già Nôen về đến nhà trong ngõ
Thở một hơi dài, cởi áo choàng màu đỏ
Mồ hôi tràn trong chiếc áo cộc tay


Ông già Nôen trong bài thơ ấy chính là hắn đấy! Hôm vô tình đọc bài thơ trong báo, hắn thấy đúng là người ta viết về mình. Đó là Nôen năm ngoái, trời không rét lắm, bên trong hắn mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay, thêm một chiếc áo len cũng cộc tay, bên ngoài khoác chiếc áo choàng màu đỏ, đội chiếc mũ đỏ có trang trí những ông sao màu trắng bạc. Hắn nhận đi phát quà cho 3 đứa trẻ ở 3 địa điểm cách xa nhau trong thành phố, mỗi suất được thù lao 50.000 đồng. Đối với một kỹ sư điện mới ra trường như hắn, lương tháng hơn hai triệu, thì số tiền thù lao ấy cũng là một khoản đáng kể. Vả lại, nhà hắn nghèo, hắn lại là con cả, sau hắn còn hai em đang tuổi ăn học. Hắn mồ côi cha, mẹ bán hàng rong ở vỉa hè. Mỗi tuần một buổi chiều, hắn còn nhận dạy kèm thêm môn Toán cho một học sinh lớp 12. Nhà hắn ở sâu trong ngõ. Hà Nội có những con ngõ nhỏ đến bất ngờ, đầu ngõ vào nhà hắn là một khoảng trống chiều ngang chưa đến một mét ở giữa hai nhà số chẵn phố Khâm Thiên, nếu hai người dắt xe máy gặp nhau ở giữa ngõ thì người phia đầu ngõ phải tháo lui để nhường đường.

Suất quà cuối cùng, hắn có nhiệm vụ mang đến cho một thằng bé 5 tuổi ở tầng 7 nhà CT6 đơn nguyên 4 khu đô thị Mỹ Đình. Người cũng đã thấm mệt, rời thang máy rồi bấm chuông đứng đợi, hắn đã cảm thấy những giọt mồ hôi âm thầm lăn nhẹ sau lưng.

- A ! ông già Nôen, mẹ ơi! cô Tuyết ơi! ông già Nôen mang quà cho con này!

Cô Tuyết là cô của thằng bé, là nàng đấy! Hắn quen nàng trong trường hợp ấy. Chẳng biết tại sao, hai bên lại có cảm tình với nhau ngay trong lần đầu gặp gỡ. Cũng có thể là do cái dáng thư sinh nho nhã của hắn, chiều cao gần mét tám, hơi gầy, nhưng trông không đến nỗi nào. Còn nàng, thì tại đôi mắt, nó đen và sâu thẳm, nhìn vào đó hắn thấy hơi ngợp nhưng vẫn cứ thích nhìn.

- Năm nào anh cũng làm ông già Nôen à ?

- Năm nay là lần đầu, mấy năm trước tôi bận học lắm.

- Anh học trường nào ?

- Đại học Bách khoa, khoa Điện, tôi mới ra trường...

Sau đó, hắn biết là nàng còn hơn năm nữa thì ra trường, nàng học khoa Du lịch ở Đại học Kinh tế quốc dân, nàng kém hắn 2 tuổi. Nàng cũng ở nhà CT6, tầng 8, là con gái đầu của một ông bố có lương tháng gần 36 triệu đồng. Chính điều này làm hắn đắn đo suy nghĩ, khi quan hệ giữa nàng và hắn hình như đã vượt qua một khoảng cách đáng kể, hai bên bắt đầu gọi nhau bằng Mèo ơi.

Anh và em là hai con mèo nhỏ
Nói với nhau vẫn tự nhận là mèo
Mọi người xung quanh lắm khi bỡ ngỡ
Nhưng mình gọi quen rồi, từ thuở yêu nhau.


- Mèo ơi! tối nay em mời anh đi xem phim nhé!

- Mèo ơi! Em có thích xem bóng đá trận chiều mai ở sân Mỹ Đình không ? Anh có khả năng kiếm được 2 vé đấy.

Thậm chí có lần nàng còn bẹo tai hắn để trừng phạt vì tội đến chỗ hẹn trễ mất 15 phút, tuy rằng hắn có lý do chính đáng là tắc đường.

Nôen năm nay trời rét. Người ta lại thuê hắn đi phát quà, mỗi suất thù lao 80.000 đồng. Hắn khó nghĩ lắm, ý nàng thì muốn hai đứa đi chơi nhà thờ, xem lễ. Hắn khéo nói lắm, nên cuối cùng nàng cũng đồng ý cho hắn đóng vai ông già Nôen.

- Nhưng mà Mèo phải cho em đi cùng, em cũng sẽ mặc quần áo đỏ và đeo râu, trẻ con lại càng thích vì cùng một lúc có 2 ông già Nôen đến tặng quà.

- Không được đâu Mèo ơi! Lộ tẩy mất, từ xưa đến giờ làm gì đã có bà già Nôen ? Trẻ con nó vuốt râu em, không lẽ em không nói câu gì, mà nói thì em giả giọng đàn ông sao được.

Cuối cùng thì nàng thông cảm, đồng ý cho hắn làm ông già Nôen đi phát quà một mình. Hắn ra đi từ lúc hơn 5 giờ chiều. Suất quà đầu tiên, hắn phải lách vào ngõ Thổ Quan, đi ngược chiều với một đoàn xích lô gọng vàng chở đám ăn hỏi, dễ có đến 20 chiếc. Chắc là nhà có của, những ông bà ăn mặc sang trọng, bia và bánh xếp thành hình tháp từ sàn xe chạm đến nóc xe, lại có mấy thanh niên ăn mặc theo lối cổ, quần xa tanh trắng, áo thụng xanh, đội khăn xếp. Hắn mơ màng liên tưởng đến nàng, liệu hắn có lo nổi một đám ăn hỏi cỡ như thế này ? Đã có lúc, nghĩ đến gia cảnh hai người quá chênh lệch, hay là nói lời chia tay. Nhưng chỉ thoáng có ý nghĩ đó, tim hắn thắt lại, nụ cười của nàng, hơi thở của nàng, kể cả cái bẹo tai của nàng, tất cả như một chất men say, làm sao hắn quên được. Quen nhau cũng đã lâu, nhưng hắn đều tìm cách chối khéo mỗi khi nàng đòi đến thăm nhà. Đến làm sao được, để nàng trông thấy cái căn hộ hơn 25 mét vuông của bốn mẹ con cùng với những đồ lề mà mẹ hắn cần dùng để chế tạo ra thúng bánh khúc ngồi bán rong hằng ngày và mọi thứ chổi cùn rế rách. Chỉ duy nhất có một lần, nàng ngồi sau xe, đi qua trước ngõ nhỏ nhà hắn, hắn hất hàm chỉ vào ngõ nhà hắn mà bảo “ Nhà anh ở trong ấy ...”

Trao xong suất quà thứ ba thì đã gần 10 giờ đêm, năm nay trời rét đậm rét hại, trong người hắn thì vã mồ hôi, nhưng mặt, mũi và tai thì lạnh cóng, hơi hắn thở ra thành một đám hơi nước mờ mờ trước mặt . Dắt xe vào trong ngõ, hắn thấy hình như có người đứng đợi, chiếc mũ ông già Nôen màu đỏ với những ông sao trắng bạc lấp lánh trong ánh đèn khuya, và một giọng con gái nghèn nghẹn nửa mừng nửa tủi:

- Mèo ơi!

----------------------------------------------------------

HUỲNH VĂN ÚC
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Trình bày bài viết theo thời gian:   
« Xem chủ đề trước | Xem chủ đề kế »
gửi bài mới Trả lời chủ đề này DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH -> Truyện, ký, tiểu thuyết, đoản khúc...


 
Chuyển đến
 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
Bạn không được phép gởi kèm file trong diễn đàn
Bạn có thể download files trong diễn đàn


Copyright © 2013 GIAOPHANVINH.NET :: All rights reserved.
Email biên tập: vinhconggiao@gmail.com || Ban quản trị: quantri@giaophanvinh.net