GPVMenu

 Phim Công giáo online 

 Lịch Phụng vụ GP Vinh 

 Giờ lễ tại các nhà thờ 

 Quỹ Học bổng NTT 

 Giấy tờ - Chứng chỉ 

 ĐCV Vinh Thanh 


_READMORE
 Gia đình Web Giáo phận 
Lam Hồng (Đức tin & VH)

Phim Công giáo

Thánh Ca Online

ĐCV Vinh Thanh

Hội dòng MTG Vinh

Quỹ Học Bổng NTT

GĐ Thánh Tâm GP Vinh

Doanh nhân GP Vinh

Giáo xứ Bảo Nham

Giáo xứ Hòa Ninh

Giáo xứ Làng Rào

Giáo xứ Nghi Lộc

Giáo xứ Tân Lộc

Giáo xứ Trung Nghĩa

Sinh viên CG Vinh

CĐ Vinh Hà Nội
 Tra cứu bài viết 
Tháng Mười 2020
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31  
 <  > 
 Thống kê truy cập 
 Khách: 21
 Thành viên: 000
 Tổng cộng 021
 Lượt tr.cập 032985477
 Từ điển online 
TỪ ĐIỂN ONLINE

 Bookmark & Share 

website security
 
Diễn đàn Giáo Phận Vinh 26.10.2020
DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH :: Tìm kiếm

 Chào mừng bạn đến với diễn đàn GIAOPHANVINH.NET


 Xem bài chưa có ai trả lời 
Đăng ký làm thành viênĐăng ký làm thành viên 

Tìm thấy 2279 mục
DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH
Người đăng Thông điệp
  Chủ đề: Trương xướng vẻ hoa mai
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 37

Bài gửiDiễn đàn: Những bài viết không thuộc chủ đề nào   gửi: 23.10.2020   Tiêu đề: Trương xướng vẻ hoa mai

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
42. TRƯƠNG XƯỚNG VẺ HOA MAI




Một hoa mai được vẽ trên tường nhưng trên bức họa không có ký tên.

Có người thấy thì hết lời ca ngợi hoa mai giống như thật. Lại có người hỏi:

- “Anh có biết là ai vẻ nó không?”

Trả lời:

- “Trương Xướng”. (1)

(Tinh tuyển nhã tiếu)

Suy tư 42:

Vẽ bông hoa mai mà nhìn như hoa thật thì đúng là một họa sĩ đại tài, nhưng không biết tác giả là ai mà cứ nói bừa là người này người kia vẽ là chuyện...đại tầm bậy.

Thời nay có một đại tệ nạn là ăn cắp bản quyền của người khác làm của mình, đây là một việc làm vô đạo đức, mà đã là vô đạo đức thì chắc chắn là vô nhân vô nghĩa và bất tín. Người vô đạo đức là người mà con mắt tâm hồn của họ đã bị tiền tài danh vọng bịt kín, làm cho họ không thấy được chữ nhân ái trong cuộc sống của mình. Bức họa có thể coi như thật vì nét vẽ sinh động của họa sĩ, nhưng những kẻ vô đạo đức dù họ lấy hành vi nhân nghĩa để giúp người thì cũng bày ra...cái đuôi vô đạo đức của mình, đó là làm việc thiện nhưng chủ đích là vì tư lợi cá nhân mà thôi.

Hình ảnh sống động nhất mà người ta thấy phản ảnh lại khuôn mặt của Đức Chúa Giê-su nơi người Ki-tô hữu, đó là khi ngôn hành của họ được phát xuất từ tâm hồn chân thật không giả dối của mình...

Tất cả chúng ta đều được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa Ba Ngôi, dẹp và cao quý vô cùng.

(1) Trương Xướng là người Hán, đã có tích truyện “Trương Xướng vẽ lông mày”, chữ lông mày ﹝眉﹞đọc là “mei” và hoa mai ﹝梅﹞cũng phát âm là “mei”. Hai chữ này phát âm giống nhau, nhưng khác nghĩa, do đó hoa mai này không phải là Trương Xướng vẽ.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
Nguồn Website Vietcatholic
  Chủ đề: CON CHÁU CỦA NGẢI TỬ
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 40

Bài gửiDiễn đàn: Những bài viết không thuộc chủ đề nào   gửi: 23.10.2020   Tiêu đề: CON CHÁU CỦA NGẢI TỬ

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
56. CON CHÁU CỦA NGẢI TỬ





Ngải tử có đứa cháu nội mười tuổi tính khí rất xấu, ông ta thường đánh nó nhưng nó vẫn không thay đổi tính nết.
Bởi vì nó là con một, ba nó sợ đánh nó chết nên thường khóc xin Ngải tử tha thứ cho nó, Ngải tử giận dữ đánh thằng cháu càng tợn hơn.
Một sáng sớm nọ tuyết rơi nhiều, thằng cháu lại lấy tuyết vo tùng cục mà đùa giỡn trên tuyết, Ngải tử bèn lấy áo quần của nó và bắt nó quỳ trên đất tuyết lạnh đến run lẩy bẩy, con trai của ông cũng cởi áo quỳ một bên.
Ngải tử kinh ngạc hỏi:
- “Con mày có lỗi thì nó chịu phạt, tại sao mày lại chịu khổ như thế hử?”
Con trai khóc nói:
- “Trời lạnh cóng ba phạt con của con, con cũng phạt lại con của ba phải lạnh cóng như thế !”
Ngải tử cười lớn, miễn cho đứa cháu hình phạt.
(Ngải tử hậu ngữ)
Suy tư 57:

Đời cha, đời con và đời cháu là sự liên hệ máu mủ thân thiết gần gũi nhất trong gia tộc, cho nên sự vinh nhục đều có liên hệ với nhau, như khi có tội với triều đình thì bị tru di tam tộc, hoặc khi được thăng quan tiến chức thì một người làm quan cả họ được nhờ, hoặc là đời cha ăn mặn thì đời con khát nước.v.v...chính là để nói lên sự gắn bó mật thiết với nhau trong gia tộc.

Có những cha mẹ dạy con nhưng ông bà lại bênh vực chúng nó, đó là ông bà bắc cầu để cháu vượt ra khỏi kỷ cương gia đình trở thành mối an nguy cho xã hội sau này; có những ông bà sửa phạt cháu nhưng cha mẹ lại công khai bênh vực chúng nó, thế là cha mẹ đã gieo mầm ích kỷ nổi loạn trong lòng con cái của mình. Gia đình là nền tảng giáo dục nhân bản của con cái, nó cũng là nơi mà Thiên Chúa chúc phúc nhiều nhất cho cha mẹ và con cái qua các bí tích, để gia đình trở nên cái nôi hạnh phúc và yêu thương, không những cho con cái mà thôi, nhưng còn là cho xã hội và cho mọi người.

Giáo dục trẻ em không là độc quyền của ai, nhưng là bổn phận trực tiếp nhất, cấp thiết nhất và trách nhiệm nhất là của cha mẹ, do đó mà cha mẹ phải biết cám ơn những người đã gián tiếp dạy dỗ con mình, đó là các đoàn thể trong giáo xứ, các thầy cô ở nhà trường, đó là các đoàn thể trong Giáo Hội và ngoài xã hội.v.v...

Không một cha mẹ nào mà không biết dạy dỗ con cái, nhưng chỉ có những cha mẹ chỉ biết nuông chiều con mới không biết dạy con cái nên người mà thôi...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)

Nguồn website Vietcatholic
  Chủ đề: Bài hát THÁNH VỊNH ĐÁP CA CN 30a Mùa Thường Niên, TV.17
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 54

Bài gửiDiễn đàn: Suy niệm & chia sẻ theo mùa phụng vụ   gửi: 19.10.2020   Tiêu đề: Bài hát THÁNH VỊNH ĐÁP CA CN 30a Mùa Thường Ni
Là con cái Chúa, chúng ta được dậy bảo sống MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI. Mến Chúa thì phải ”hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn”; còn yêu người thì phải như yêu chính mình. Để sống trọn giới răn, thánh nữ Tê-rê-xa Calcuta khuyên ta kín múc sức mạnh nơi tình yêu Thiên Chúa. Thánh nhân bảo: hãy cầu nguyện để củng cố đức tin, đức tin cho ta yêu mến, yêu mến cho ta phục vụ, phục vụ cho ta bình an. Sự bình an này là hoa trái của yêu thương. Thánh Vịnh giờ đây là một lời cầu nguyện đong đầy hân hoan và tin tưởng vào sức mạnh nơi tình yêu Thiên Chúa. Chính sức mạnh này đã “ban cho vương nhi Ngài” tức là Đức Kitô đại thắng sự chết. Ngài đại thắng, vì đã yêu Cha và thương loài người, yêu đến vâng phục cho đến chết và chết trên thập giá.



Và bài Thánh ca của LM La Thập Tự
DOWNLOAD
MP3 |
MP3 (Alleluia)
PDF |
PDF (Alleluia)






Thực hiện : Nhóm Thanh Vịnh Na-uy
Nguồn tư liệu: Thánh Vịnh Na-uy
  Chủ đề: 46. đều có tính vội vả
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 83

Bài gửiDiễn đàn: Những bài viết không thuộc chủ đề nào   gửi: 16.10.2020   Tiêu đề: 46. đều có tính vội vả

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
46. ĐỀU CÓ TÍNH VỘI VẢ




Có người nọ vừa đến tiệm bún mì thì kêu loạn xà ngầu lên:

- “Tại sao không đem bún mì lên?”

Chủ tiệm bưng tô bún mì lên đổ ngay trên mặt bàn, nói:

- “Ông ăn mau, tôi phải rửa tô”, nói xong thì đem tô đi xuống bếp.

Khách ăn bún giận đùng đùng đi về nhà nói với vợ:

- “Hôm nay tôi giận chết luôn”.

Bà vợ vội vàng sửa soạn khăn gói, noi:

- “Ông chết, tôi đi kiếm người khác”.

Vợ lấy người khác chỉ có một đêm, chồng sau vội đuổi bà đi, bà ta hỏi duyên cớ tại sao, ông ấy đáp:

- “Chỉ trách bà không lập tức sinh cho ta một đứa con”.

(Tinh tuyển nhã tiếu)

Suy tư 46:

Tính vội vả, tính nóng nảy thường làm hại mình hơn mọi khuyết điểm khác, mà cái hại thứ nhất là mất hòa khí giữa người với nhau, sinh ra hận thù và chất thêm những hờn ghen trong cuộc sống.

Người có tính nóng nảy người Trung Quốc gọi là “tính khí

xấu” hoặc “tính nóng xấu”, bởi vì người có tính nóng vội thì thường gây rối loạn trong cộng đoàn và bản thân cũng không được người khác tôn trọng.

Đức Chúa Giê-su không vội vả kết án người tội lỗi nhưng mở cho họ con đường hối cải; Đức Mẹ Ma-ri-a không nóng nảy chửi rủa những người đóng đinh con mình vào thập giá nhưng cầu nguyện cho họ; các thánh tử đạo đã không nóng nảy trách mắng những người làm hại mình, nhưng tạ ơn Thiên Chúa đã cho họ có cơ hội chứng minh đức tin của mình...

Người vội vả thì phán đoán vội vàng nên có khi làm hại tha nhân và hại mình; người có “tính khí xấu” hoặc “tính nóng xấu” thì thường là ẩn c

hứa sự kiêu ngạo trong tâm hồn, và khi có dịp thì bộc phát ra bên ngoài bằng hành động nóng nảy và lời nói khó nghe, dễ dàng xúc phạm đến những người chung quanh.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
Nguồn website Vietcatholic
  Chủ đề: Bí tích thứ 8 : Bí tích “Hải quan mục vụ hay bí tích công an
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 84

Bài gửiDiễn đàn: Những bài viết không thuộc chủ đề nào   gửi: 16.10.2020   Tiêu đề: Bí tích thứ 8 : Bí tích “Hải quan mục vụ hay b
Còn nhớ chỉ sau hai tháng khi lên ngôi Giáo Hoàng, vị Mục Tử dám nói, dám làm này trong một thánh lễ thứ bảy ở Nhà Nguyện Thánh Mát-ta đã mời gọi Giáo Hội và những người làm mục vụ cần phải “mở cửa” cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng để đón nhận mọi thành phần dân Chúa.

Ngài đã bông đùa khi kể chuyện rằng có một người mẹ đơn thân đến xin rửa tội cho con mình thì bị nhân viên giáo xứ nói rằng không thể được vì bà mẹ này chưa kết hôn.

Đức Thánh Cha nói rằng cứ theo cái đà này thì chúng ta không thể phát triển Giáo Hội được vì Chúa Giê-su chỉ lập 7 Bí tích nhưng chúng ta,

những người quản lý các bí tích lại lập thêm bí tích thứ 8

Bí tích “Hải quan mục vụ hay bí tích công an” – (una aduana pastoral)

là muốn kiểm tra và ra hình phạt.

Chính những ngày ở Paraguay Đức Thánh Cha một lần nữa đã không ngần ngại lên tiếng với những nhà cầm quyền cũng như những vị mục tử trong Giáo Hội

phải đến với người nghèo, với những người bị áp bức,

phải giải quyết những bất công xã hội,

phải thực thi công bằng, bác ái

và phải noi gương Chúa Ki-tô vị Mục Tử Nhân Lành.

Trong Thánh lễ lúc 10h sáng Chúa Nhật ngày 12 tháng 7 năm 2015 tại Ñu Guasu (Cánh Đồng Vĩ Đại), Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh việc Chúa Giê-su sai các Tông đồ đi rao giảng Tin Mừng với một thái độ khiêm hạ và lòng hiếu khách(Hospitalidad),

Ngài nói rằng Chúa Giêsu chỉ cho các môn đệ thấy con đường của Người là biến đổi con tim.

Học cách sống một cách khác, với một luật khác, theo một qui tắc khác.

Đó là cách biến đổi từ sự ích kỷ, khép kín, đụng độ, chia rẽ, tự tôn, bước sang con đường bênh vực sự sống và yêu thương.

Từ thái độ thống trị, đè nén, lèo lái, bước đến thái độ đón tiếp, chấp nhận,chăm sóc. Đó là hai thái độ, hai cách thức đối đầu với cuộc sống, sứ vụ.

Đức Thánh Cha Phan-xi-cô còn nhấn mạnh rằng:

“Giáo Hội là người mẹ có tấm lòng cởi mở tiếp đón, nhất là những người đang rất cần được chăm sóc, những người ở trong tình trạng khó khăn nhất.

Giáo Hội là ngôi nhà tiếp đón.

Chúng ta có thể làm việc tốt nếu chúng ta khích lệ nhau học ngôn ngữ hiếu khách, đón tiếp!

Bao nhiêu vết thương, bao nhiêu tuyệt vọng có thể chữa trị tại nơi mà người ta cảm thấy mình được đón nhận.

Hiếu khách đối với người đói khát, người ngoại quốc, kẻ trần trụi, ngườiđau yếu và tù đày, với người phong cùi, bất toại.

Hiếu khách đối với những người không cùng chính kiến như chúng ta, những người vô thần.

Hiếu khách với người bị bắt bớ, những người thất nghiệp.

Hiếu khách với những nền văn hóa khác..

hiếu khách ngay với người tội lỗi”.[/b]
  Chủ đề: Bài hát THÁNH VỊNH ĐÁP CA CN 29a Mùa Thường Niên, TV.95
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 93

Bài gửiDiễn đàn: Suy niệm & chia sẻ theo mùa phụng vụ   gửi: 12.10.2020   Tiêu đề: Bài hát THÁNH VỊNH ĐÁP CA CN 29a Mùa Thường Ni
Kitô hữu là công dân Nước Trời, nhưng lại sống như những công dân của một nước nơi trần gian. Vì thế chúng ta có trách nhiệm chu toàn cả hai mặt đạo và đời. Chúa Giêsu dậy ta cách hành sử thế này: “Cái gì của Xê-da thì hãy trả cho Xê-da, và cái gì của Thiên Chúa thì hãy trả cho Thiên Chúa." Thực ra thì mọi sự trên trời dưới đất đều là của Chúa. Như thế thì Xê-da, tức chính quyền thế gian, chẳng có gì kể cả quyền bính, “nếu từ trên không ban xuống cho.” (Ga.19:11). Như thế, "trả cho Xê-da cái gì của Xê-da” được hiểu rằng ta “phải góp phần với chính quyền để mưu ích cho xã hội trong tinh thần tôn trọng chân lý, công bằng, liên đới và tự do”, đúng như Thiên Chúa muốn trao cho các chính quyền thực hiện (GLGHCG 2234, 2235 và 2239). Chu toàn bổn phận công dân trần thế với tinh thần công dân Nước Trời và ”vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người ta” (CV.5:29), chính là ta trả cho Thiên Chúa cái gì thuộc về Người. Chúng ta cùng dâng lời chúc tụng tôn vinh Thiên Chúa.



Và bài Thánh ca của LM La Thập Tự
DOWNLOAD
MP3 |
MP3 (Alleluia)
PDF |
PDF (Alleluia)






Thực hiện : Nhóm Thanh Vịnh Na-uy
Nguồn tư liệu: Thánh Vịnh Na-uy
  Chủ đề: Bí mật của thiên đàng và địa ngục
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 114

Bài gửiDiễn đàn: Những bài viết không thuộc chủ đề nào   gửi: 09.10.2020   Tiêu đề: Bí mật của thiên đàng và địa ngục




Bí mật của thiên đàng và địa ngục

Vị sư già ngồi bên vệ đường. Ông ngồi, đôi mắt khép lại, hai chân xếp bằng và hai tay đặt thong thả trên đùi. Trong sâu lắng thiền tịnh, ông cứ ngồi mãi ở đó. Bỗng nhiên một giọng nói hỗn xược và đầy mệnh lệnh của một gã samurai cắt ngang sự yên tĩnh của ông: “Lão già! Hãy dạy cho ta về thiên đàng và địa ngục!”

Thoạt đầu, dường như không nghe thấy gì, vị sư già chẳng mảy may cử động. Thế nhưng từ từ ông mở mắt ra, một nụ cười thoáng trên khoé miệng, trong khi gã samurai cứ đứng đó chờ đợi một cách nóng nảy.

“Ngươi muốn biết về bí mật của thiên đàng và địa ngục à ?”, cuối cùng thì vị sư già cũng trả lời. “Ngươi là một người bê tha, tay chân ngươi bám đầy cát bụi. Tóc ngươi rối bù, hơi thở ngươi hôi hám, còn thanh kiếm của ngươi thì chẳng được gìn giữ và đã rỉ sét cả rồi. Mặt mũi ngươi xấu xí và áo quần ngươi mặc thật là buồn cười. Ngươi lại hỏi ta về thiên đàng và địa ngục ư ?”

Gã samurai tức tối thốt lên một tiếng chửi thề độc địa. Hắn ta tuốt kiếm và giương cao lên đầu. Mặt đỏ bừng bừng và gân máu trên cổ nổi lên gai góc, anh ta chuẩn bị ra tay chém lìa đầu vị sư già.

“Đó là địa ngục”, vị sư già từ tốn nói khi thanh kiếm bắt đầu hạ xuống.

Ngay trong khoảnh khoắc ấy, gã samurai chợt thấy trong lòng tràn ngập sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ và kính phục dành cho vị sư già yếu đuối nhưng can đảm đem tính mạng của mình ra để dạy cho anh ta một bài học. Anh ta thu kiếm về giữa chừng và nước mắt bắt đầu chảy tuôn trên khuôn mặt anh ta.

“Và đó,” vị sư già bảo, “chính là thiên đàng.”

Nguồn Website Giáo Phận Vĩnh Long
  Chủ đề: Mẹ ơi!
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 105

Bài gửiDiễn đàn: Những bài viết không thuộc chủ đề nào   gửi: 09.10.2020   Tiêu đề: Mẹ ơi!


Mẹ ơi!

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.

Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.

Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:

– Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.

– Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm

Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…

Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…

Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.

Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:

-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.

Chị cẩn thận tháo túi.

Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:

-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.

– Nhận vào.

Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.

Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:

-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?

-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.

Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.

***

Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:

– Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?

– Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.

– Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.

Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.

Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:

– Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !

Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.

Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế. Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.

– Thưa với thầy, gạo này là do tôi… Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm… Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !

Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.

Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :

– Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.

Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:

– Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.

Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.

Lòng thầy xót xa.

Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.

Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.

Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.

Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài. Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.

Thầy nói:

– Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.

Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.

Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.

– Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…

Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.

Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.

Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:

– Mẹ ơi!!!!!!



Nguồn Website Giáo Phận Vĩnh Long
  Chủ đề: Bài hát THÁNH VỊNH ĐÁP CA CN 28a Mùa Thường Niên, TV.22
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 127

Bài gửiDiễn đàn: Suy niệm & chia sẻ theo mùa phụng vụ   gửi: 05.10.2020   Tiêu đề: Bài hát THÁNH VỊNH ĐÁP CA CN 28a Mùa Thường Ni
Chúa Giêsu ví Nước Trời như một tiệc cưới hoàng gia mà chủ tiệc là Thiên Chúa Cha, chú rể là Ngài và cô dâu là Hội Thánh của Ngài (GLGHCG 769 và 796). Hơn hai ngàn năm qua Bàn Tiệc Cưới này vẫn tiếp tục mời gọi tất cả mọi người. Có thể nói là Thiên Chúa chỉ vì yêu mà đã phải hạ mình cầu cạnh người ta đi vào vào bàn tiệc của mình, bất kể họ là ai và thái độ đón nhận thế nào. Làm như thế vì Thiên Chúa thương xót và muốn ”lau sạch nước mắt trên mọi khuôn mặt” loài người, đồng thời chia sẻ sự sung túc của Nước Trời, mà thánh Phaolô gọi là "sự giàu sang của Người trong Ðức Giêsu Ki-tô”. Đón nhận lời mời dự tiệc cưới Nước Trời là bằng lòng gia nhập Hội Thánh. Gia nhập Hội Thánh là đón nhận Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa và sẵn lòng sống theo thánh ý Người. Đức Kitô, vị Mục Tử Nhân Lành chăn dắt ta, đưa ta vào nơi bình an chân thật của tình yêu Thiên Chúa.



Và bài Thánh ca của LM La Thập Tự
DOWNLOAD
MP3 |
MP3 (Alleluia)
PDF |
PDF (Alleluia)






Thực hiện : Nhóm Thanh Vịnh Na-uy
Nguồn tư liệu: Thánh Vịnh Na-uy
  Chủ đề: Tại sao phải đến với Mẹ Maria trong khi chúng ta đã có Chúa
dangngocan

Trả lời: 0
Xem: 261

Bài gửiDiễn đàn: Những bài viết không thuộc chủ đề nào   gửi: 28.08.2020   Tiêu đề: Tại sao phải đến với Mẹ Maria trong khi chúng ta


Cách đây vài năm, tôi có một cuộc thảo luận với một người bạn theo Tin lành về việc người công giáo dâng mình cho Đức Maria. Tôi giải thích rằng về cơ bản đó chỉ là một cách nói theo nghĩa chúng tôi phó thác bản thân cho Đức Mẹ và đặt mình dưới sự bảo trợ của Mẹ để Mẹ có thể dạy chúng tôi nên thánh như Mẹ.


Để giúp bạn của tôi hiểu rõ điều này, tôi đã dùng một ví dụ về môn bóng rổ. Tôi đã nói rằng nếu bạn muốn trở thành cầu thủ bóng rổ giỏi, thì bạn phải học từ người giỏi nhất. Nếu có thể, bạn nên đến gặp cầu thủ bóng rổ giỏi nhất mọi thời đại, Michael Jordan, anh ấy có thể giúp bạn nhiều hơn bất kỳ ai trên trái đất này.


Tương tự, nếu chúng ta muốn trở nên người thánh thiện hết sức có thể, chúng ta cũng nên học hỏi nơi người tốt nhất. Chúng ta nên học nghệ thuật nên thánh từ người hoàn hảo nhất đã từng bước đi trên trái đất này. Sau đó tôi nói rằng người thánh thiện nhất xưa nay (theo Kitô giáo) đó chính là Đức Mẹ Maria, mà đặc ân Vô nhiễm Nguyên tội đã giữ cho Mẹ khỏi tội lỗi, dù là nhỏ nhất trong thời gian Mẹ sống ở trần gian. Nhưng lúc đó bạn tôi xen vào nói - đó là Chúa Giêsu. Dĩ nhiên, điều anh ta nói ngụ ý rằng việc dâng mình cho Mẹ Maria là không cần thiết, vì chúng ta có thể học hỏi từ chính Chúa Giêsu.


Vậy làm thế nào chúng ta có thể trả lời cho kiểu lập luận đó? Nhìn bề ngoài, lập luận ấy có vẻ rất mạnh mẽ. Chắc chắn, Đức Mẹ được Thiên Chúa gìn giữ khỏi tội lỗi, nhưng Chúa Giêsu là Thiên Chúa, cho nên không cần phải động não. Chúng ta nên bỏ qua người trung gian và đi thẳng đến nguồn gốc của mọi sự thánh thiện.


Nhưng nếu chúng ta đào sâu hơn một chút, chúng ta thấy rằng nó thực sự không đơn giản. Để biết lý do tại sao, chúng ta hãy thay đổi chủ đề một chút và nhìn vào những lời giáo huấn trong Tân ước về những người có đời sống thánh thiện mà chúng ta cần noi theo. Nhiều đoạn văn nói với chúng ta rằng chúng ta nên bắt chước Chúa Giêsu – chẳng hạn như Ga 13:34; 1Pr 2:21 -, vì vậy theo logic lập luận của người bạn đó thì chúng ta không nên lấy các thánh tông đồ làm gương. Chúa Giêsu là mẫu gương tuyệt hảo về sự thánh thiện, vậy việc gì chúng ta phải nhìn vào bất kỳ ai khác?


Một lần nữa, điều đó nghe qua có vẻ thuyết phục nhưng nó không giống như điều Kinh thánh nói. Chẳng hạn thánh Phaolô thường bảo các độc giả của ngài hãy bắt chước ngài (1 Cor 4,16, Phil 3,17; 2Tx 3,7-9), và trong đoạn khác ngài còn nói: “Anh em hãy bắt chước tôi, như tôi đã bắt chước Chúa Kitô” (1Cor 11,1). Phaolô không chỉ nói với những người con thiêng liêng của mình hãy noi gương ngài cách chung chung, mà ngài còn bảo họ hãy bắt chước ngài trong khi họ có thể nhìn vào Chúa Giêsu cách dễ dàng. Ngay cả khi đang bắt chước Chúa Giêsu, thánh Phaolô cũng bảo mọi người hãy bắt chước ngài hơn là nhìn vào mẫu gương mà ngài đang noi theo.


Điều này không có nghĩa là thánh Phaolô không khuyến khích mọi người lấy Chúa Kitô làm gương mẫu. Trái lại, ngài nói rõ với các độc giả của ngài rằng họ nên làm điều đó (Phil 2, 5, Col 3,13), vì vậy quan điểm của ngài không phải là bắt mọi người bắt chước mình thay vì bắt chước Chúa Giêsu. Đúng hơn, mọi người nên bắt chước ngài cùng với Chúa Giêsu. Thực vậy, chúng ta có thể nói rằng, Phaolô muốn các độc giả của mình bắt chước Chúa Giêsu cách chính xác bằng cách bắt chước ngài.


Và tại sao lại như vậy? Nói cách ngắn gọn, Thiên Chúa không muốn chúng ta tập trung nhìn vào Ngài để rồi chúng ta không còn thấy ai nữa. Ngài không chú tâm đến chúng ta theo kiểu riêng biệt đến nỗi chúng ta trở nên độc lập về mặt thiêng liêng với phần còn lại của Giáo hội. Không, giống như Ngài đã tạo dựng loài người chúng ta theo cách mà chúng ta cần nhau để tồn tại về mặt thể lý, thì Ngài cũng muốn chúng ta lệ thuộc vào nhau về mặt thiêng liêng. Mặc dù Chúa Giêsu có thể là mẫu gương thánh thiện duy nhất của chúng ta, Ngài cũng muốn chúng ta nhìn lên người khác.


Và lấy nguyên tắc tương tự làm nền tảng cho việc chúng ta dâng mình cho Mẹ Maria. Chắc chắn, chính Thiên Chúa, nguồn gốc của mọi sự thánh thiện, là thầy dạy của đời sống thiêng liêng, nhưng Ngài không muốn chỉ mình Ngài đóng vai trò đó. Thay vào đó, Ngài muốn chia sẻ điều đó với con cái của mình; Ngài muốn chúng ta học từ người khác. Cụ thể hơn, chúng ta có thể nói rằng Ngài muốn dạy chúng ta qua mẫu gương và sự dạy dỗ của người khác.


Vì vậy ý tưởng cắt bỏ người trung gian và bỏ qua Đức Maria thực sự mâu thuẫn với tinh thần của Tân ước. Chắc chắn tự Thiên Chúa có thể trực tiếp dạy chúng ta, nhưng Ngài chọn cách dạy và hướng dẫn chúng ta qua những người khác. Giờ đây, “người khác” tuyệt vời nhất mà chúng ta có thể phó thác đó chính là Đức Maria, vì vậy thật hợp lý khi chúng ta dâng mình cho Mẹ và đặt mình dưới sự chở che của Mẹ để Mẹ có thể dạy chúng ta nên thánh giống như Mẹ.


G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ
Share This
Nguồn Website Giáo Phận Vĩnh Long
 
Trang 1 trong tổng số 228 trang Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 226, 227, 228  Trang kế
Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến
 



Copyright © 2013 GIAOPHANVINH.NET :: All rights reserved.
Email biên tập: vinhconggiao@gmail.com || Ban quản trị: quantri@giaophanvinh.net